Nhạt phai lý tưởng cách mạng - 'đường gần' dẫn đến suy thoái

Thứ 6, 29/11/2019 10:11 (GMT+7)

VNHN - Trong thời khắc thiêng liêng của buổi lễ kết nạp Đảng, lời nói đầu tiên của mỗi đảng viên vang lên tha thiết, xúc động từ trái tim mình là: “Trước Quốc kỳ, Đảng kỳ và chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, tôi xin thề “Tuyệt đối trung thành với mục tiêu lý tưởng cách mạng của Đảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị của Đảng…”.

Lời thề đó được nhiều thế hệ đảng viên cộng sản khắc cốt ghi tâm trong suốt cuộc đời, nhưng cũng có người để cho lý tưởng cách mạng của Đảng “buông trôi”, nhạt nhòa theo năm tháng, thậm chí đi ngược lại lý tưởng mình hằng theo đuổi, tôn thờ.

Từng có ý kiến cho rằng, thời buổi kinh tế thị trường mà nói đến lý tưởng cách mạng nghe có vẻ cũ kỹ, sáo mòn, khô khan, không hợp thời, khó hội nhập với thế giới. Thậm chí có ý kiến khuyến nghị: Cứ tập trung chăm lo phát triển kinh tế, làm giàu đi, khi mọi người, mọi nhà đều sung túc, của cải xã hội dồi dào, thì đương nhiên là hiện thực hóa lý tưởng rồi. Thoạt nghe thì tưởng đúng, nhưng sự thật đó là thái độ cổ xúy cho tư tưởng cấp tiến, dễ làm những người cộng sản rơi vào tâm thế dao động, thiếu lập trường kiên định, mất phương hướng rèn luyện, phấn đấu để thực hiện những mục đích cao cả mà sự nghiệp cách mạng đã đặt ra.

Ảnh minh họa

Thời nào cũng vậy, lý tưởng cách mạng chính là “chiếc la bàn” dẫn dắt niềm tin, định hướng đường đi nước bước đúng đắn để mỗi đảng viên không đi xa, đi chệch khỏi quỹ đạo mà Đảng đã vạch ra. Đề cao lý tưởng cách mạng là tiền đề, cơ sở để những người cộng sản có thái độ, hành vi ứng xử phù hợp với sự nghiệp cách mạng của Đảng, dân tộc và nhân dân. 

Trong thời chiến, dù muôn vàn gian khổ, nhưng Đảng ta tự hào đã rèn luyện được một đội ngũ đảng viên tràn đầy lý tưởng cách mạng và giàu tinh thần cống hiến, hy sinh vì Tổ quốc. Theo lịch sử ghi lại, chỉ tính hai năm 1931-1932, trong cuộc “khủng bố trắng” của thực dân Pháp đã có hàng vạn cán bộ, đảng viên và chiến sĩ yêu nước bị giam cầm, tù đày, giết hại. Những trại giam, như: Côn Đảo, Phú Quốc, Lao Bảo, Sơn La, Hỏa Lò… được ví như địa ngục trần gian, lò tra tấn thời trung cổ, khiến hàng nghìn người con ưu tú của Đảng bị hành hạ dã man và rất nhiều người không còn cơ hội để tiếp tục thực hiện lý tưởng đấu tranh cách mạng cao đẹp của mình. Gần 16 vạn đảng viên anh dũng hy sinh trong hai cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc trở thành gần 16 vạn đóa hoa bất tử về sự dâng hiến, hy sinh và làm sáng ngời những trang sử vàng của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó cũng là bằng chứng sinh động về sự kiên trung, bất khuất và một lòng một dạ son sắt thủy chung của đảng viên đối với mục tiêu, lý tưởng cách mạng của Đảng.

Thời nay, trước những diễn biến phức tạp của thời cuộc và mặt trái kinh tế thị trường phần nào làm nhạt phai lý tưởng cách mạng của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Sự nhạt phai đó biểu hiện dưới nhiều khía cạnh chệch choạc. Thay vì đề cao lý tưởng “Tổ quốc là trên hết”, nhiều người chỉ nhăm nhăm chăm lo quyền lợi cá nhân, bảo kê lợi ích nhóm, bất chấp pháp luật, chà đạp đạo lý để co kéo lợi ích tối đa về bản thân, gia đình và bộ phận nhỏ nhoi của mình.

Thay vì nguyên tắc làm việc “dĩ công vi thượng” (lấy việc công trên hết), nhiều người đã lợi dụng cương vị, chức trách, quyền hạn của mình để làm việc vì động cơ cá nhân, vụ lợi, thiếu chú trọng hoặc không thường xuyên tìm tòi, nghiên cứu, đề ra các giải pháp sáng tạo nhằm làm chuyển biến tiến bộ, toàn diện các mặt công tác của tổ chức, cơ quan, đơn vị. 

Thay vì đề cao quan điểm “dĩ dân vi bản” (lấy dân làm gốc), một bộ phận cán bộ do tham nhũng, vơ vét mà sa đà vào lối sống vinh thân phì gia, xa hoa, cách biệt với người dân, không quan tâm đến cuộc sống vất vả của biết bao người lao động và dân nghèo.

Thay vì thực hiện phương châm “sống, làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức tìm mọi kẽ hở của cơ chế, “khe hổng” của chính sách, luật pháp để bòn rút của công, gây nhiễu nhương, phiền hà doanh nghiệp và người dân mà thực chất là muốn người khác phải lót tay cho mình thì mới giải quyết công việc hanh thông.  

Thay vì “nói đi đôi với làm”, “nói đúng quan điểm, đường lối, nghị quyết của Đảng”, thì một bộ phận cán bộ, đảng viên lại nói nhiều làm ít, nói không đi đôi với làm, nói một đằng làm một nẻo, phát ngôn vô tổ chức, vô ý thức kỷ luật, gây tổn hại đến uy tín, danh dự của Đảng, tác động xấu đến dư luận xã hội. Rồi tình trạng một số cán bộ, kể cả cán bộ cấp cao khi đăng đàn, viết báo, viết sách thì lên mặt “đức cao vọng trọng” để khuyên răn, chỉ bảo, giáo huấn cấp dưới và nhân dân phải đề cao lý tưởng, coi trọng đạo đức, nâng tầm văn hóa, tích cực tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nhưng phía sau những lời hay ý đẹp, mỹ từ ấy là một tâm địa ích kỷ, nhỏ nhen, ham hố tầm thường của chính người trong cuộc.

Có một sự thật xót xa là trong số hơn 70 cán bộ cao cấp bị xử lý kỷ luật từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XII đến nay, nhiều người từng một thời không thiếu nhiệt huyết, lý tưởng cách mạng, nhưng khi “leo lên” những vị trí quan trọng, được kẻ tung người hứng nên sinh ra chủ quan, tự mãn, say sưa với quyền lực, đắm chìm vào lợi ích và lại thiếu rèn luyện bản lĩnh cách mạng, thiếu tu dưỡng, thiếu nghiêm khắc với chính bản thân và không thủy chung với lý tưởng mình đã lựa chọn, cho nên “ngã ngựa giữa đường” và trả giá rất đắt.

Thật ra, lý tưởng cách mạng không phải là cái gì đó xa xôi, trừu tượng, khó hiểu, khó thực hiện, mà đó chính là nhận thức đúng Cương lĩnh, quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước trong từng thời kỳ cách mạng; nắm vững, vận dụng nhuần nhuyễn và thực hiện hiệu quả nguyên tắc lý luận gắn liền với thực tiễn, học đi đôi với hành, gắn rèn luyện phẩm đạo đức với nâng cao năng lực công tác, trong đó lấy việc giữ đức làm gốc.

Nếu như trước đây, lý tưởng cách mạng của Đảng đòi hỏi người đảng viên có tinh thần dấn thân, xông pha vào nơi gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc; thì thời nay, lý tưởng cách mạng của Đảng mong muốn, yêu cầu cán bộ, đảng viên cần đề cao tinh thần phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân; biết giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa lợi ích xã hội, lợi ích tập thể và lợi ích cá nhân, trong đó phải lấy lợi ích xã hội, lợi ích tập thể làm trọng; biết xử lý đúng mực, hợp lý, hợp tình mối quan hệ giữa cống hiến và hưởng thụ; biết gắn kết chặt chẽ và thực hiện giữa nói và làm, trong đó cần coi trọng làm đến nơi đến chốn, làm thực chất, làm hiệu quả, làm vì sự trưởng thành của bản thân và sự vững mạnh, tiến bộ của tập thể.

Không ai sinh ra đã hoàn hảo. Không người nào tự thân lớn lên, trưởng thành được nếu không có sự kiên trì rèn luyện, tu dưỡng ở mọi lúc, mọi nơi. Sinh thời, Tổng Bí thư Lê Duẩn từng nói, “lý tưởng, phẩm chất cách mạng chỉ có thể được hình thành trong quá trình đấu tranh cách mạng, trong sản xuất, chiến đấu và tu dưỡng”. Vì vậy, để lý tưởng cách mạng trong mỗi cán bộ, đảng viên không bị nhạt phai, mỗi chúng ta phải thường xuyên nung nấu ý chí, bền bỉ tu thân tích đức, tự nhắc lòng mình không bao giờ được phép xa rời con đường đã chọn, đi ngược mục tiêu mình đã tôn thờ, làm trái lương tâm đạo đức của chiến sĩ cách mạng, buông bỏ phẩm chất tiên phong, gương mẫu của người cộng sản.

Nếu cứ để một chút lơ là, một chút lơi lả, một chút dễ dãi, một chút “thỏa hiệp” với chính mình thì theo ngày tháng, “một chút” đó sẽ lớn dần lên thành “mụn nhọt”, thậm chí thành “ung thư” thì phẩm chất, nhân cách, tư cách của cán bộ, đảng viên sẽ rơi vào tình trạng “chết lâm sàng”. Từ đó, lý tưởng cách mạng không phải là nhạt phai, mà đã thoái hóa rồi biến người cộng sản thành “bóng ma” của chính mình!

Theo QDND

Ý kiến của bạn