* Email: vietnamhoinhaponline1@gmail.com

Gồng mình nuôi 2 đứa con nhiễm chất độc Da cam

VNHN-Bố đi bộ đội về, các con sinh ra không ai bị nhiễm chất độc da cam (Đioxin) nhưng đến đời cháu thì loại chất độc quái ác này lại không buông tha. Các con phải sống chung với khuyết tật mà không đủ tiền thuốc thang khiến cho bậc làm cha làm mẹ cảm thấy xót xa, nghẹn ngào…

Vào năm 2009, chị Rơ Mah H’Kiều (Làng Tel Yố, xã Ia Hlốp, huyện Chư Sê) “ưng cái bụng” với Siu Xôi nên đã “bắt” Xôi về làm chồng. Năm 2010, vợ chồng trẻ sinh được đứa đầu lòng đặt tên là Rơ Mah Sắc. Gia đình chưa kịp vui mừng thì bác sỹ lại thông báo rằng Sắc bị khiếm thị, suy tim, hở hàm ếch bẩm sinh do nhiễm chất độc da cam/đioxin khiến gia đình một phen lặng người.

Khi nghe bác sĩ nói, anh chị chỉ còn biết khóc nghẹn và an ủi lẫn nhau, vì “Đứa con có được là lộc của Yàng (trời), phải nuôi cho tốt, không được vứt bỏ. Vợ chồng cố gắng đi làm, kiếm tiền chữa bệnh cho con. Nhưng hai vợ chồng làm thuê cuốc mướn, tiền làm không đủ thuốc thang cho Sắc, huống gì là đi chữa bệnh…. Gia đình không ai bị nhiễm thứ này nhưng ngày xưa bố có đi cách mạng về, không biết có nhiễm sang vợ mình không mà giờ các con đều bị bệnh”- anh Siu Xôi tâm sự.

Đến năm 2014, chị H’Kiều thai nghén và sinh ra thêm Rơ Mah H’Phiêu. Cũng như người anh, H’Phiêu sinh ra thì bị mù, suy tim, hở hàm ếch bẩm sinh. Đến nay, dù đã lên 3 nhưng H’Phiêu vẫn chưa cất lên được tiếng gọi “cha mẹ” như bao đứa trẻ khác.

Chị Rơ Mah H'Kiều và hai đứa con mang trong mình Chất độc Đioxin

Chị Rơ Mah H'Kiều và hai đứa con mang trong mình Chất độc Đioxin

Không giấu được nỗi đau, chị H’Kiều gạt nước mắt: “Sinh hai đứa con đều bị tật nguyền, mình buồn lắm. Mỗi lần nhìn anh Xôi ngồi trong góc và uống rượu một mình, tự trách nhà nghèo không có tiền để đưa 2 con đi chữa bệnh, mình chỉ biết  an ủi chồng, cố gắng đi làm để kiếm tiền mua thuốc cho 2 con và chăm bố mẹ già…”

Cuộc sống của gia đình anh Siu Xôi chỉ trông vào 300 gốc cà phê, nhưng vì không có tiền mua phân bón nên phải nợ, đợi đến cuối mùa thu hoạch mới trả. Số tiền còn lại không đủ chi trả cho những khoản vay mượn trong năm vì mua sữa và mua thức ăn hằng ngày cho gia đình.

Chị H’Kiều cho biết thêm: “Cả hai vợ chồng ban ngày thì để con cho ông bà giữ rồi đi làm thuê, chiều về lại tranh thủ ra vườn chăm 300 cây cà phê. Hai đứa đều mắc bệnh tim nên đêm đến thường khó thở, nóng sốt. Hai vợ chồng mỗi người ôm một đứa thức ru để cho các con ngủ. Cả hai đứa trẻ đều bị hở hàm ếch nên ăn nhai rất khó khăn, vợ chồng phải nhai nhuyễn cơm hoặc nấu cháo rồi đút cho các con nuốt lửng. Trong nhà, ngoài hai con thì còn có bố mẹ đều đã ngoài 70 tuổi nên mọi gánh nặng “cơm, áo, gạo, tiền” đều đặt lên vai hai vợ chồng, vì vậy mà hoàn cảnh đã nghèo càng nghèo hơn…”

Đơn trình bày hoàn cảnh gia đình được chính quyền xã Ia H'Lốp xác nhận

Đơn trình bày hoàn cảnh gia đình được chính quyền xã Ia H'Lốp xác nhận

Nói về hoàn cảnh của gia đình anh Siu Xôi, anh Huy Hoàng (xã Ia H’Lốp, Chư Sê): “Tôi hay đi theo đoàn thiện nguyện đến thăm các gia đình có hoàn cảnh khó khăn trong xã. Nhưng gia đình anh Xôi là khó khăn hơn cả vì 2 đứa con đều bị tàn tật. Vì vậy, tôi và nhiều người nhìn thấy đều xót xa và luôn cố gắng tạo mọi điều kiện để giúp gia đình anh chị H’Kiều có tiền mua sữa và thuốc thang cho hai cháu, nhưng cũng không được bao nhiêu. Mỗi khi rảnh rỗi, tôi hay ghé ngang xem gia đình có gì khó khăn hay thiếu gì không để giúp đỡ…của ít lòng nhiều”

Điều đáng nói, Rơ Mah Sắc năm nay đã lên 7, thấy các bạn chung trang lứa được bố mẹ dẫn đến trường đi học rất vui vẻ, Sắc cũng vào níu mẹ khóc đòi đến trường. Thương con, chị H’Kiều đã bế con và tiện tay đem thêm mấy kg gạo lên trường mẫu giáo trong làng để xin cho Sắc được đi học nhưng cô giáo bảo Sắc bị thế này không học được. Thế nhưng, Sắc vẫn cứ đòi đi theo chúng bạn nên chị H’Kiều đã cầm roi đánh rồi bắt về. Mặc dù vậy, lòng chị lại quặn đau vì thương con…

Anh Siu Xôi không khỏi trăn trở về tương lai của hai đứa con: “Giờ cha mẹ đi làm còn có cháo mà ăn, nhưng khi sức yếu thì không biết ai nuôi các con khi mà cả hai anh em đều tàn tật, không thể tự mình lao động kiếm sống. Ước ao của hai vợ chồng bây giờ là các con được chữa khỏi bệnh, được đến trường học “cái chữ”…”

Mộng Thường

Ý kiến của bạn

   Mã xác nhận  

  •   
  •  

Tin khác